Đừng đưa con vào “quy trình sản xuất thiên tài” nữa bố mẹ ơi!

Có đến 89% các ông bố bà mẹ bây giờ đang đưa con mình vào quy trình “sản xuất thiên tài” mà không tự ý thức được điều đó! Đừng thờ ơ, chính những gì các bạn tự cho rằng tốt cho con lại đang vô hình làm hại đến chúng.

Bạn có bao giờ thấy một chương trình học trên mạng nào tốt và muốn đưa về áp dụng cho con chưa?

Bạn đã bao giờ thấy một giới thiệu hoặc review về một lò luyện thi rất hấp dẫn và đăng ký cho con học vào đó?

Bạn đã bao giờ thấy “con nhà người ta” giỏi, tốt mà muốn con học theo chưa?

Đừng nói không! Chắc chắn có nhiều hơn một lần chúng ta đã tự ý cho con vào quy trình “sản xuất thiên tài” mà chúng ta muốn. Chúng ta đã sai lầm, chúng ta không hề hỏi xem con liệu có yêu thích cách mà chúng ta đang làm, đang vẽ ra đường cho con đi. Chúng ta có bao giờ phân tích xem liệu phương pháp dạy như thế, cách học tập như vậy và những chương trình này có phù hợp và thực sự cần thiết với con?

Đừng vẽ đường và bắt con đi!

Trước hết, các bạn đừng bao giờ tự vẽ đường và bắt con đi trên con đường ấy. Đừng bao giờ nghĩ rằng bạn có tầm nhìn, bạn hiểu biết và bạn có quyền áp đặt con thực hiện và làm theo những gì bạn mong muốn. Rằng con nên học thêm thầy này, con nên ôn thi ở lò luyện thi kia, hoặc con phải đỗ trường này, học theo ngành này, giỏi bộ môn nào đó. Cứ như vậy, bạn đang đưa con vào con đường do mình tự vẽ ra và tự cho mình là tốt. Không có cái gì là ĐÚNG, những điều bạn thực hiện, nếu nhìn từ góc độ của bạn là ĐÚNG, là TỐT. Nhưng nhìn ở góc độ của một người khác, chính là con bạn thì nó chưa chắc đã là hoàn hảo.

Con người có giới hạn, mỗi đứa trẻ đều có năng khiếu, sở trưởng riêng. 

Mỗi một đứa trẻ đều có những khả năng riêng. Ví dụ như chúng rất giỏi tính toán, tính nhanh, rất giỏi cảm thụ văn học , làm văn, thơ. Có những đứa trẻ rất giỏi sáng tạo, rất giỏi hóa, hoặc vẽ, hát,… Nhưng lại cũng có những đứa trẻ rất chậm chạp trong tính toán, làm văn khô khan, học hóa rất yếu, không sáng tạo, ít nói,… Mỗi con người đều có sở trường và sở đoản, ngay cả chính bạn cũng vậy. Nhưng tại sao bạn lại muốn, bắt con mình phải hoàn hảo? Bạn có thể hướng dẫn, đưa ra những chương trình rèn luyện để con tiến bộ trong từng lĩnh vực mà con yếu, nhưng không thể bắt con phải thật xuất sắc trong lĩnh vực đó. Con người có giới hạn, bạn không thể bắt một đứa trẻ phải giỏi giang ở một lĩnh vực mà nó không hề thích, muốn hoặc không có sở trường. Như thế là sự áp đặt, và làm mai một đi năng khiếu sẵn có của con.

Không phải cái gì TỐT cũng nên áp dụng cho con!

Có thể bạn cho rằng học thêm rất tốt cho con, bạn cho rằng nên học thầy này cô kia. Bạn cho rằng con nên học tiếng anh trên app này, con nên học ở trung tâm này để tiến bộ. Nhưng đó cách mà bạn, người làm bố mẹ nhìn nhận. Bạn không hề đứng ở vai trò của con, với độ tuổi, tính cách như vậy thì những gì bạn muốn con học theo, làm theo có thật sự là tốt. Bạn nhìn vào các bà mẹ khác, bạn nhìn vào “con nhà người ta” học ở trung tâm này, lớp học kia và cũng đưa con vào cái quy trình “sản xuất thiên tài” công nghiệp ấy mà không hề nghĩ đến nó có phù hợp với con của bạn hay không? Hãy cá nhân hóa và khách quan hóa suy nghĩ của bạn và cả những đứa trẻ. Mỗi đứa trẻ không chỉ có một sở trường, giới hạn riêng mà chúng còn có năng lực, tính cách và thái độ riêng. Chính sự cá nhân hóa này đòi hỏi một cách dạy, cách hướng dẫn riêng biệt với từng đứa trẻ.

Bạn, thầy cô, trường học chỉ đóng vai trò là người phát hiện, sàng lọc, mài dũa viên ngọc xù xì là con mà thôi!

Đừng bao giờ nghĩ mình hay thầy cô, trường học là đối tượng thay đổi được một viên đá trở thành ngọc sáng, thay đổi được con trẻ từ không biết gì trở thành một người giỏi giang. Cho dù bạn là bố mẹ thông minh, các thầy cô là giáo viên giỏi, trường học với cơ sở vật chất tốt thì cũng không thể làm nên một việc phi thực tế này (mài đá thành ngọc). Mỗi một đứa trẻ đều là một viên ngọc, nhưng bao bọc bởi viên ngọc là mọt bề ngoài xù xì, chúng ta chỉ đóng vai trò như một người phát hiện, sàng lọc và mài dũa viên ngọc ấy để nó tỏa sáng và có giá trị mà thôi! Điều quan trọng chính là chúng ta giúp cho những đứa trẻ biết được sở trường của mình, làm sao để phát huy nó và biết được mình muốn, mơ ước điều gì. Chỉ như thế thì trẻ mới tự mình chủ động và rèn luyện bản thân để đạt được mơ ước và tự tin là chính mình.

Làm sao để giúp trẻ phát hiện ra sở trường và biết mình thích, mơ ước gì? 

Bố mẹ, thầy cô, nhà trường chính là những người, lực lượng giúp trẻ nhận ra sở thích, giúp trẻ biết ước mơ. Nhưng làm sao để giúp?

  • Bạn có thể cho trẻ tiếp xúc với những người giỏi trong các ngành nghề, lĩnh vực khác nhau. Bạn có thể chỉ cho con thấy một người bác sĩ giỏi, một giáo viên, một cảnh sát, phi công, người làm kinh doanh,… Nếu trong gia đình có những người giỏi như vậy, hãy cho trẻ tiếp xúc, nói chuyện với những người như thế!
  • Cho trẻ đọc sách, xem video,… nhiều thể loại để con vừa tìm hiểu, khám phá về thế giới lại biết được con thích tìm hiểu về lĩnh vực gì, từ đó phát triển con đi theo hướng ấy.
  • Thường xuyên nói chuyện với trẻ về công việc, cuộc sống của chính bạn, về những giá trị bạn tạo nên và giúp trẻ hiểu rằng nghề nào, ước mơ nào cũng đáng quý.
  • Quan sát cách trẻ chơi,c ách trẻ chọn đồ chơi, cách trẻ học để phát hiện ra những khả năng của trẻ.

Có rất nhiều cách để bạn cá nhân hóa suy nghĩ của mình và cá nhân hóa cách dạy con của mình. Hãy quan tâm trẻ bằng tất cả tình thương và sự hiểu biết cả bạn. Đề cao “nhân quyền ” của trẻ để khiến trẻ hạnh phúc và thoải mái với cuộc sống hàng ngày. Đừng áp đặt, cũng đừng đưa trẻ vào những quy trình “sản xuất nhân  tài” mà bạn đã và đang thiết lập.